Con chạy đến nhà thờ vì lòng mến yêu và con gặp Chúa ở đó hoặc vì thói quen hay vì lòng tôn kính con gặp thấy Chúa ở đó.
Và mỗi lần Chúa đều nói với con một lời, sửa chữa cho con một tình cảm, trên thực tế Chúa tiếp tục sáng tác với những nốt nhạc khác nhau trong một bài ca duy nhất, mà tâm hồn con thuộc lòng và Chúa lặp lại cho con một lời duy nhất: tình thương muôn thuở.
Ôi lạy Chúa, Chúa đã không thể tạo nên điều gì tốt hơn nữa.
Sự im lặng ấy của Chúa nơi tiếng ồn ào của cuộc sống chúng con tắt lịm, tiếng tim đập thầm lặng ấy thấm sạch mọi giọt nước mắt; sự im lặng ấy… sự im lặng ấy, âm vang hơn một bản hòa tấu thiên thần;
sự im lặng ấy, nói lên Lời cho tâm trí, đem lại niềm an ủi thần thiêng cho tâm hồn;
sự im lặng ấy nơi mọi tiếng nói tìm lại được lối đi của mình, mọi lời cầu nguyện lại cảm thấy được biến đổi; sự hiện diện nhiệm mầu ấy của Chúa… Ở đó là sự sống;
ở đó là sự chờ đợi; ở đó tâm hồn bé nhỏ của chúng con nghỉ ngơi, để không ngừng tiếp tục cuộc hành trình của mình.
C.L.