Gặp Gỡ - Niềm Vui Của Ơn Gọi Độc Thân

Một vài trường hợp mất đức tin nơi các Linh mục đã kích động trên các phương tiện truyền thông và đã có những ý kiến được đặt ra: vấn đề sống độc thân của các Linh mục và người ta bỏ qua những kinh nghiệm của hàng ngàn vạn Linh mục đang sống đời độc thân đầy an vui.
ộc thân Linh mục đang là một đề tài nóng bỏng, đòi hỏi sự lựa chọn độc thân đã trở lại, dù không mạnh mẽ như ở thập niên 60. Một vài trường hợp mất đức tin nơi các Linh mục đã kích động trên các phương tiện truyền thông và đã có những ý kiến được đặt ra, hầu hết là những người ngoài Giáo hội. Đưa ra vấn đề sống đời độc thân Linh mục trong Giáo hội Công Giáo La Tinh, nhưng lại tránh đề cập đến những ý nghĩa thần học, thiêng liêng và mục vụ, và bỏ qua những kinh nghiệm của hàng ngàn vạn Linh mục đang sống đời độc thân của họ đầy an vui.
Các Linh mục thời của tôi đã may mắn không sống trong thời kỳ ngay sau Công Đồng Vatican II. Một thời kỳ được ghi dấu bởi một vài sự xáo trộn về những giá trị truyền thống của Giáo hội như là sự độc thân Linh mục.
Trong trường hợp của chúng tôi, yêu cầu sự chọn lựa độc thân không có vấn đề gì cả, bởi vì sự độc thân của chúng tôi là do chính sự lựa chọn của mình, không ai cưỡng ép chúng tôi phải độc thân, cũng không có gì xảy ra cho chúng tôi khi phải chọn một lối sống khác không phải là ơn gọi Linh mục và cũng không cần phải độc thân.
Trong sự phát triển về ơn gọi của Thiên Chúa, chúng tôi gặp nhiều Linh mục hạnh phúc, sống động, nhân cách phong phú của họ đã lôi cuốn chúng tôi và làm cho chúng tôi một sự thao thức không ngừng “có phải Chúa đã gọi tôi theo Ngài giống như các Linh mục đó”. Và rõ ràng sự hấp dẫn chúng ta cảm thấy bao gồm cả sự độc thân, một lãnh vực thực sự tự do để sống trọn vẹn cho người khác.
Rồi trong thời gian ở chủng viện, ngay khi bắt đầu những môn học đầu tiên, khi học về lịch sử Giáo hội hay giáo luật, chúng ta cũng được học độc thân không phải là điều kiện thiết yếu cho chức Linh mục, nhưng sẽ thuyết phục hơn cho Giáo hội Công Giáo khi sống nó với một cảm nghiệm sống động, chính truyền và triệt để hơn cho sứ vụ Linh mục. Cho nên đối với chúng tôi, không có con đường nào khác hơn là sống từ bỏ mọi sự bao gồm cả gia đình hiện tại và tương lai giống như các Tông đồ đã làm, để xây dựng một gia đình làm nên một cộng đoàn Tông Đồ chung quanh Chúa Giêsu, và gia đình của một cộng đoàn truyền giáo ở bất cứ nơi nào chúng ta được sai đến nhân danh Đức Giêsu.
Tôi không được gọi để đóng một vai trò, cũng không coi đời Linh mục như một nghề nghiệp. Tôi chưa bao giờ nghĩ như thế cũng như không một Linh mục nào mà tôi biết nghĩ về nó hay sống vì nó như thế. Ơn kêu gọi của tôi là theo Đức Giêsu, là trở nên một Đức Giêsu khác, ơn gọi của Ngài cũng chính là ơn gọi của tôi. Ngài đã sống và làm theo ý Cha. Tôi cầu xin ơn Chúa để sống cũng như để làm theo ý Cha. Ngài sống cho người khác, tôi cũng cầu xin để sống cho người khác. Ngài sống độc thân để thực hành sứ vụ của Ngài. Tôi cầu xin ơn sống độc thân để thi hành sứ vụ của tôi. Thực vậy, kinh nghiệm của tôi giống như một Linh mục đã nói rằng sự tín thác để sống độc thân không phải là một sự chinh phục mà là một hồng ân.
Độc thân không phải là thích sống một mình hay bởi từ bỏ bổn phận gia đình. Chúa Giêsu dạy chúng ta yêu mến, thiết lập một gia đình và ở giữa mọi người. Không phải chỉ mình Ngài sống điều đó, nhưng Ngài cũng đưa chúng ta vào cảm nghiệm gia đình của Ba Ngôi Thiên Chúa, nơi mà tình yêu được hoàn tất trong sự hiệp nhất hoàn hảo.
Kẻ thù lớn nhất của sự độc thân là văn hóa chủ nghĩa hưởng lạc ngày nay, mà ảnh hưởng của nó không một ai có thể thoát được khi họ là những người độc thân hay sự tẩy chay bởi một xã hội mà dường như những người không lập gia đình được xem như là không bình thường và chiến thắng cám dỗ xem như là những kết quả khan hiếm.
Tuy nhiên, những khó khăn này sẽ giảm dần khi Linh mục khám phá ra bên kia yếu đuối của mình thì sức mạnh sẽ đến từ sự hiệp thông Kitô giáo, mà không một kinh nghiệm tình cảm và vui mừng nào nơi con người có thể so sánh được.
Sức mạnh hay ân sủng này mà nhiều Linh mục đã đạt được và còn tiếp tục sống trong đời sống hàng ngày của họ qua sự quan phòng của Chúa và bằng muôn vàn cách: với chúng tôi, những anh em Linh mục, ân sủng này đã đến chủ yếu là sự tham dự vào một phong trào Giáo hội, nơi chúng tôi đã tìm thấy sự sung mãn của gia đình Chúa Giêsu và khám phá ra gia đình với Ngài.
Đời sống hiệp thông và hiệp nhất mà tôi cảm nhận trong linh đạo hiệp nhất thì quá mạnh đối với tôi, giống như các Linh mục khác. Độc thân không chỉ là cái ách nhẹ nhàng mà còn là một niềm vui. Bởi vì, đời sống độc thân như là một cách khác để sống như một gia đình, cách cụ thể đó là gia đình Linh mục, một gia đình Tông đồ được tạo nên chung quanh Giám Mục, những người kế vị các Tông đồ và cũng tạo nên một gia đình của cộng đoàn Kitô hữu, tụ họp với nhau dưới sự lãnh đạo của Đức Kitô. Bởi vì những Linh mục không phải là những con người khác thường họ cần tình huynh đệ với các Linh mục khác và tình bằng hữu của cộng đoàn, bởi vì sự nâng đỡ của gia đình Kitô hữu sẽ khiến họ dễ dàng bền đỗ hơn.
Trong suốt năm đầu tiên của sứ vụ linh mục, có một lần tôi đã trở về với tâm hồn mệt mỏi, bối rối và sợ hãi. Khi vừa ra khỏi ngôi trường công lập tôi dạy giáo lý, một thanh niên đã nguyền rủa và đe doạ tôi. Trước mặt nhiều người, anh ta đã cáo gian tôi là đã đánh em gái anh ta là học sinh của tôi. Trên đường về nhà tôi cảm thấy thế giới sụp đổ. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng một phần thưởng như thế cho sự quảng đại của mình.
Khi tôi nhận thấy rằng, tình trạng xáo trộn này, đã bắt đầu gây bối rối cho tôi, tôi quyết định ngay lập tức đđi gặp các Linh mục của nhóm Hiệp Nhất mà tôi đã từng sống với họ. Khi biết họ đang cử hành thánh lễ ở dưới phố. Tôi đã tìm đến với họ, và tôi đã chia sẻ mọi điều với sự lo âu. Nhưng ngay lúc đó, trước khi họ nói, cái nhìn của họ khiến cho những lo âu của tôi tan biến. Chúng tôi trở về nhà hạnh phúc. Sự hiệp nhất của chúng tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Với những người như họ, tôi tìm thấy đời độc thân là một niềm vui.
M.B.