Kinh Nghiệm - Thi Hành Ý Chúa

Vào một buổi tối trời mưa tôi đón xe buýt để đi đến nhà một người bạn. Trên xe có một nhóm thanh thiếu niên đang ngồi tán gẫu vui vẻ. Tôi cũng ngồi xuống vì vẫn còn một chỗ trống.
Một lát sau có một người cao tuổi lên xe và tới gần chỗ của một trong số thanh thiếu niên đó, ông ta bắt đầu lên giọng nói: thiếu giáo dục, không chịu nhường chỗ cho người lớn tuổi và yêu cầu bạn đó dứng dậy… nhưng bạn đó làm thinh và tỏ ra như không có gì xảy ra, vì một người bạn khác nói điều đó phải là tình nguyện không thể ép buộc. Tôi cảm thấy không thể ngồi yên và làm lơ như không có chuyện gì xảy ra được. Lúc đó tôi nhớ lại Lời Sống trong tháng: “Lương thực của Thày là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thày, và hoàn tất công trình của Người”, (Ga 4, 34) tôi đứng lên và mời ông ngồi xuống chỗ của tôi, ông ta càu nhàu một lát rồi sau đó ngồi xuống. Điều này có thể tránh được sự xô xát vô cớ thường xuyên xảy ra trên xe buýt.
Tôi làm việc này là đã đi ngược lại với bản chất tự nhiên nhút nhát của tôi vì biết rằng việc tôi làm sẽ tạo sự chú ý của tất cả hành khách trên xe. Nhưng ý tưởng tôi làm là cho Chúa Giêsu nên chính điều đó đã thúc đẩy tôi làm như vậy. Và qua cử chỉ nhỏ bé này đã đem lại cho tôi một sự bình an đặc biệt trong lòng.
Chiếc xe buýt vẫn tiếp tục lăn banh, và một lát sau lại có một bà cụ lên xe, và chính người đã nói: “đó phải là tình nguyện chứ không thể ép buộc.” đã đứng dậy nhường chỗ cho bà.
M.C.