Sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi có cơ hôi được là sinh viên tại Tp. HCM. Như những Sinh viên khác, tôi sống cùng với một nhóm bạn sinh viên. Dễ nhan thấy một điều khác biệt là chúng tôi cùng nhau sống lý tưởng Hiệp nhất nên mọi người coi nhau như chị em trong nhà.
Kết thúc học kỳ II - năm 3 là thời gian tôi được nghỉ hè, tôi dự định rất nhiều trong kỳ hè này để co một khoảng thời gian có ích và một tâm hồn thoải mái cho năm học cuối. Nhưng những điều đó như tan biến đi khi tôi được biết rằng mình mắc phải một căn bệnh nguy hiểm có thể để lại di chứng sau khi phẫu thuật, và tôi đã phải nhập viện ngay. Khi mới biết tin, tôi cảm thấy mình như bị bỏ rơi hoàn toàn. Lúc ấy tôi cố gắng bình tĩnh lại, và tôi nhớ đến Chúa Giêsu Ngài cũng đã có giây phút cảm thấy như bị Chúa Cha bỏ rơi, nhưng Ngài vẫn tin tưởng và phó thác tất cả nơi Thiên Chúa Cha. Tôi tự nhủ: đây chính là cơ hội cho mình sống lý tưởng Hiệp Nhất một cách cụ thể. Tôi đã nhận được sự yêu thương và cảm thông của chị em cùng sống trong nhà. Như được tiếp sức mạnh, tôi nhập viện với sự bình an trong tâm hồn, và đặc biệt tôi luôn cố gắng sống câu lời Chúa: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”.
Ca phẫu thuật có thể nói là đã thành công, nhưng lại một lần nữa tôi lại cảm thấy mình như rơi xuống vực sâu. Bác sỹ nói rằng tôi cần phải chuyển qua Bệnh viện K- là một bệnh viện dành cho những người bị bệnh ung thư. Nhưng tôi lại được nhắc nhớ phải tin tưởng và vui tươi khi anh chị em trong nhóm Hiệp Nhất cũng như gia đình luôn thăm hỏi và động viên. Tôi ôm lấy Chúa Giêsu bị bỏ rơi và tin tưởng vào tình yêu của Thiên Chúa. Giờ thì tôi đã cảm nhận được những hoa trái khi tôi đã vượt qua tất cả với niem cậy trông vào tình yêu Thiên Chúa dành cho tôi và dành cho tất cả chúng ta. Sức khỏe của tôi nay đã bình phục, tôi cũng xin gửi tới tất cả anh chị em nhóm Hiệp Nhất lời cảm ơn chân thành. Chính Chúa Giêsu ở giữa đã giúp tôi có thêm sức mạnh để vượt qua tất cả.
N.
Kết thúc học kỳ II - năm 3 là thời gian tôi được nghỉ hè, tôi dự định rất nhiều trong kỳ hè này để co một khoảng thời gian có ích và một tâm hồn thoải mái cho năm học cuối. Nhưng những điều đó như tan biến đi khi tôi được biết rằng mình mắc phải một căn bệnh nguy hiểm có thể để lại di chứng sau khi phẫu thuật, và tôi đã phải nhập viện ngay. Khi mới biết tin, tôi cảm thấy mình như bị bỏ rơi hoàn toàn. Lúc ấy tôi cố gắng bình tĩnh lại, và tôi nhớ đến Chúa Giêsu Ngài cũng đã có giây phút cảm thấy như bị Chúa Cha bỏ rơi, nhưng Ngài vẫn tin tưởng và phó thác tất cả nơi Thiên Chúa Cha. Tôi tự nhủ: đây chính là cơ hội cho mình sống lý tưởng Hiệp Nhất một cách cụ thể. Tôi đã nhận được sự yêu thương và cảm thông của chị em cùng sống trong nhà. Như được tiếp sức mạnh, tôi nhập viện với sự bình an trong tâm hồn, và đặc biệt tôi luôn cố gắng sống câu lời Chúa: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”.
Ca phẫu thuật có thể nói là đã thành công, nhưng lại một lần nữa tôi lại cảm thấy mình như rơi xuống vực sâu. Bác sỹ nói rằng tôi cần phải chuyển qua Bệnh viện K- là một bệnh viện dành cho những người bị bệnh ung thư. Nhưng tôi lại được nhắc nhớ phải tin tưởng và vui tươi khi anh chị em trong nhóm Hiệp Nhất cũng như gia đình luôn thăm hỏi và động viên. Tôi ôm lấy Chúa Giêsu bị bỏ rơi và tin tưởng vào tình yêu của Thiên Chúa. Giờ thì tôi đã cảm nhận được những hoa trái khi tôi đã vượt qua tất cả với niem cậy trông vào tình yêu Thiên Chúa dành cho tôi và dành cho tất cả chúng ta. Sức khỏe của tôi nay đã bình phục, tôi cũng xin gửi tới tất cả anh chị em nhóm Hiệp Nhất lời cảm ơn chân thành. Chính Chúa Giêsu ở giữa đã giúp tôi có thêm sức mạnh để vượt qua tất cả.
N.