Tôi thường nghe các nhà tâm lý học nói về sự tự mãn còn các Linh mục thì nói về sự bỏ mình, vậy ai đúng?
Có thể hiểu, bỏ mình không phải là một từ ngữ phổ biến. Rất nhiều người đang sống trong thời hiện đại tự hỏi liệu nó có giá trị hay không. Các phương tiện truyền thông hiện nay cung cấp cho chúng ta những bức tranh thơ mộng về một cuộc sống thoải mái, và rao bán nhưng lạc thú như những tiện nghi hàng đầu. Thay vì thế, bỏ mình liên quan đến những thực hành khổ chế và chẳng ai thích những điều này. Chúng không phải là những lựa chọn hấp dẫn.
Nhiều người nghĩ rằng, tâm lý học coi bỏ mình là một điều tiêu cực hoặc một sự cản trở đối với sự tự mãn, nhưng nghĩ thế là hiểu sai cho tâm lý học. Hầu hết các nhà tâm lý học đều đồng ý rằng sự trưởng thành của con người hay tình trạng trưởng thành phát triển giữa sự bỏ mình và sự tự khẳng định mình không phải là hai quá trình đối đầu nhau, nhưng là những bước lành mạnh trong quá trình phát triển. Họ không coi từ bỏ và tự mãn là những trạng thái đối đầu cho một nhân cách lành mạnh. Dầu sao, quan sát thông thường xác nhận rằng những người được coi là thành công là những người được đánh giá qua nỗ lực, chăm chỉ, kiên trì và kiên nhẫn. Một tên gọi khác của những điều này là bỏ mình.
Giêsu cũng đặt ra sự từ bỏ như một yêu cầu cho các môn đệ của Ngài. Ngài nói: “Nếu ai muốn theo Ta, người đó phải bỏ mình và vác thập giá mình mỗi ngày mà theo Ta”. Một đoạn văn nổi tiếng nói về “sự hủy mình” (Kenosis) của thánh Phaolô (Phil 2, 1-11) đúc kết cuộc đời C
húa Giêsu và là kim chỉ nam cho đời sống của người Kitô hữu.
“Bỏ mình” không phải là một mệnh lệnh Kitô giáo, hay một nguyên tắc của đời sống thiêng liêng. Bỏ mình được tìm thấy trong mọi tôn giáo lớn và trong mọi học thuyết của các vĩ nhân trên thế giới. Trong Phật giáo hay Ấn giáo, bỏ mình được cho là đường đến sự hoàn thiện của con người.
Như bạn thấy, “bỏ mình” là một truyền thống cổ xưa. Chúa Giêsu đã đưa ra và nhiều vĩ nhân đã phát hiện ra phương thế này để tự phát triển hay tự mãn bằng con đường bỏ mình. Không may thay, cuộc sống hiện đại với thế hệ “tôi là số một” đã tránh né sự khôn ngoan của mọi thời đại.
Có một từ khác cho sự bỏ mình, đó là yêu thương. Hiểu theo nghĩa này, bỏ mình là một giá trị siêu việt. Đó là một nhân đức, nó có thể thay đổi một người và mang đến sự trưởng thành. Và trên hết bỏ mình trở nên dễ dàng và vững vàng để ngay cả trẻ em cũng có thể học và làm theo. Thí dụ khi một người chồng thức dậy vào buổi sáng để thay tã cho con, anh đang thực hiện sự bỏ mình. Nhưng đó còn là một cử chỉ yêu thương, mà người chồng dành cho vợ và con. Một đứa bé mới tập đi có nhu cầu căn bản là đòi quyền sở hữu thì cần được dậy biết từ bỏ - hoặc yêu thương - bằng cách dạy chúng chia sẻ đồ chơi của mình.
Vì thế, đừng sợ từ bỏ. Học yêu thương và từ bỏ trở thành sự tự nhiên và tự phát. Từ bỏ là dấu chỉ của một người đang yêu và một người đang yêu là một người trưởng thành. Không một trường tâm lý nào nghi ngờ về sự thật này, và những vĩ nhân của nhiều thời đại đã xác nhận trong những điều giảng dạy và trong chính những cuộc đời của họ. Nói cách khác, từ bỏ là một cách tự mãn. Bạn có muốn trở thành một trong những người khám phá ra rằng kho tàng có tên là từ bỏ là một con đường yêu thương, một con đường dẫn đến sự tự mãn không?
L.M. A. M.
Có thể hiểu, bỏ mình không phải là một từ ngữ phổ biến. Rất nhiều người đang sống trong thời hiện đại tự hỏi liệu nó có giá trị hay không. Các phương tiện truyền thông hiện nay cung cấp cho chúng ta những bức tranh thơ mộng về một cuộc sống thoải mái, và rao bán nhưng lạc thú như những tiện nghi hàng đầu. Thay vì thế, bỏ mình liên quan đến những thực hành khổ chế và chẳng ai thích những điều này. Chúng không phải là những lựa chọn hấp dẫn.
Nhiều người nghĩ rằng, tâm lý học coi bỏ mình là một điều tiêu cực hoặc một sự cản trở đối với sự tự mãn, nhưng nghĩ thế là hiểu sai cho tâm lý học. Hầu hết các nhà tâm lý học đều đồng ý rằng sự trưởng thành của con người hay tình trạng trưởng thành phát triển giữa sự bỏ mình và sự tự khẳng định mình không phải là hai quá trình đối đầu nhau, nhưng là những bước lành mạnh trong quá trình phát triển. Họ không coi từ bỏ và tự mãn là những trạng thái đối đầu cho một nhân cách lành mạnh. Dầu sao, quan sát thông thường xác nhận rằng những người được coi là thành công là những người được đánh giá qua nỗ lực, chăm chỉ, kiên trì và kiên nhẫn. Một tên gọi khác của những điều này là bỏ mình.
Giêsu cũng đặt ra sự từ bỏ như một yêu cầu cho các môn đệ của Ngài. Ngài nói: “Nếu ai muốn theo Ta, người đó phải bỏ mình và vác thập giá mình mỗi ngày mà theo Ta”. Một đoạn văn nổi tiếng nói về “sự hủy mình” (Kenosis) của thánh Phaolô (Phil 2, 1-11) đúc kết cuộc đời C
“Bỏ mình” không phải là một mệnh lệnh Kitô giáo, hay một nguyên tắc của đời sống thiêng liêng. Bỏ mình được tìm thấy trong mọi tôn giáo lớn và trong mọi học thuyết của các vĩ nhân trên thế giới. Trong Phật giáo hay Ấn giáo, bỏ mình được cho là đường đến sự hoàn thiện của con người.
Như bạn thấy, “bỏ mình” là một truyền thống cổ xưa. Chúa Giêsu đã đưa ra và nhiều vĩ nhân đã phát hiện ra phương thế này để tự phát triển hay tự mãn bằng con đường bỏ mình. Không may thay, cuộc sống hiện đại với thế hệ “tôi là số một” đã tránh né sự khôn ngoan của mọi thời đại.
Có một từ khác cho sự bỏ mình, đó là yêu thương. Hiểu theo nghĩa này, bỏ mình là một giá trị siêu việt. Đó là một nhân đức, nó có thể thay đổi một người và mang đến sự trưởng thành. Và trên hết bỏ mình trở nên dễ dàng và vững vàng để ngay cả trẻ em cũng có thể học và làm theo. Thí dụ khi một người chồng thức dậy vào buổi sáng để thay tã cho con, anh đang thực hiện sự bỏ mình. Nhưng đó còn là một cử chỉ yêu thương, mà người chồng dành cho vợ và con. Một đứa bé mới tập đi có nhu cầu căn bản là đòi quyền sở hữu thì cần được dậy biết từ bỏ - hoặc yêu thương - bằng cách dạy chúng chia sẻ đồ chơi của mình.
Vì thế, đừng sợ từ bỏ. Học yêu thương và từ bỏ trở thành sự tự nhiên và tự phát. Từ bỏ là dấu chỉ của một người đang yêu và một người đang yêu là một người trưởng thành. Không một trường tâm lý nào nghi ngờ về sự thật này, và những vĩ nhân của nhiều thời đại đã xác nhận trong những điều giảng dạy và trong chính những cuộc đời của họ. Nói cách khác, từ bỏ là một cách tự mãn. Bạn có muốn trở thành một trong những người khám phá ra rằng kho tàng có tên là từ bỏ là một con đường yêu thương, một con đường dẫn đến sự tự mãn không?
L.M. A. M.