Lời Sống - Tháng 02-2009

“Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em,
và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được”
(Luca 14:26)
Bạn nghĩ thế nào?
Đây thật là những lời rất đòi hỏi, triệt để, chưa hề nghe!
Vậy mà chính Đức Giêsu Đấng dạy hôn nhân không thể chia lìa và truyền dạy mến yêu tất cả mọi người, nhất là cha mẹ, thì chính Đức Giêsu ấy bây giờ đòi người ta phải đặt xuống hàng thứ yếu tất cả mọi tình cảm tốt đẹp trên trần gian, khi chúng cản trở lòng yêu mến trực tiếp với Người.
Chỉ có Thiên Chúa mới có thể đòi hỏi nhiều như vậy.Thực vậy, Đức Giêsu kéo người ta ra khỏi cách sống tự nhiên của họ, và Người muốn liên kết họ trước hết với chính mình, hầu tạo nên tình huynh đệ đại đồng trên trần gian.Vì thế ở đâu Người gặp một cản trở cho chương trình của mình thì Người “cắt đứt” và trong Tin mừng Người nói đến “lưỡi gươm”, hiểu theo nghĩa tinh thần.Và Người gọi là “đã chết” những ai không biết yêu mến Người hơn cha mẹ, vợ chồng, sự sống. Bạn có nhớ người xin phép về chôn cha mình trước khi đi theo Người không? Đức Giêsu trả lời cho ông ta là:
“Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết của họ” (Lc 9:60).
Có lẽ đứng trước nhiều đòi hỏi như vậy Bạn đã rùng mình kinh sợ; có lẽ Bạn đã đưa những lời này của Đức Giêsu về thời đó, hoặc dùng chúng cho những ai phải theo Người một cách đặc biệt.Bạn lầm. Lời này có giá trị cho mọi thời, cả thời hiện đại, và có giá trị cho tất cả mọi tín hữu Kitô, cả cho Bạn nữa.Với thời gian trôi qua những lời này đề ra cho Bạn nhiều dịp để thực hành lời mời gọi của Đức Kitô.Bạn sống trong một gia đình nơi có người phản đối Kitô giáo sao?
Đức Giêsu muốn Bạn làm chứng về Người bằng cuộc sống và lúc thuận tiện bằng lời nói, cả với giá bị chê cuời hoặc nhục mạ.Bạn là người mẹ và chồng Bạn muốn Bạn phaù thai sao? Hãy vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người ta.Một người anh em muốn Bạn gia nhập một nhóm có mục đích mờ ám hay đáng trách sao? Hãy tách ra.Có người thân mời Bạn nhận món tiền không mấy trong sạch sao? Hãy giữ lòng ngay thẳng của Bạn.Toàn thể gia đình muốn kéo Bạn vào cách sống buông thả sao? Hãy cắt đứt, ngõ hầu Đức Kitô không xa lìa Bạn.
“Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em,
và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được”
Bạn thuộc về một gia đình không tin tưởng và việc Bạn trở lại với Đức Kitô đã đưa đến chia rẽ sao? Đừng hoảng sợ. Đó là hậu qủa của Tin mừng. Hãy dâng lên Chúa đau đớn đó cho những người Bạn yêu thương, nhưng đừng bỏ cuộc.Đức Kitô đã mời gọi Bạn cách đặc biệt đến với Người, và đây là lúc sự dâng hiến trọn vẹn của Bạn đòi Bạn phải bỏ cha mẹ, hay từ bỏ người yêu của Bạn sao?
Hãy chọn lựa.Ai không tranh đấu thì không chiến thắng.
Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em,
và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được”
“... và cả mạng sống mình nữa”.Bạn đang sống ở nơi bị bách hại và việc tỏ mình là người Kitô làm nguy hại đến tính mạng Bạn sao? Hãy can đảm. Đôi khi lòng tin của ta có thể đòi hỏi cả điều đó. Trong Giáo hội không bao giờ thực sự chấm dứt thời các vị tử đạo cả.Mỗi người chúng ta, trong cuộc sống của mình, sẽ phải chọn lựa giữa Đức Kitô và mọi sự khác để nên người Kitô đích thực. Điều đó cũng đến với Bạn.Đừng sợ hãi. Đừng sợ hãi vì sự sống: mất sự sống vì Chúa thì hơn là không tìm được sự sống nữa. Đời sau là có thực.Và đừng sợ hãi cho những người thân của Bạn. Chúa yêu thương họ. Một ngày - nếu Bạn biết đặt họ xuống hàng thứ yếu vì Chúa – thì Người sẽ đến gần họ và sẽ mời gọi họ bằng những lời mãnh liệt của tình yêu Người. Và Bạn sẽ giúp họ cùng với Bạn trở nên những môn đệ đích thực của Đức Kitô.
Chiara Lubich

Đối Thọai - "Ứng Viên" Cho Hiệp Nhất

Chị đã mời gọi chúng em đến với những người ở xa Chúa nhất, nhưng khi nhìn chung quanh em, em chỉ thấy toàn là người Hồi giáo. Và đối diện với họ, có một cái gì đó cản chân em lại, có lẽ đó là ảnh hưởng của cộng đồng của em, của gia đình em, của nhiều người khác nữa, những người mà, có lẽ nhiều khi không phải là không có lý do, rất sợ người Hồi giáo. Họ không tin tưởng người Hồi giáo và nếu em đến với những người này, họ sẽ ruồng bỏ em. Em phải làm sao đây?

Một Phụ Nữ Trẻ Người Thổ Nhĩ Kỳ

Trong trường hợp này dĩ nhiên là phải hành động một cách cẩn thận, khôn ngoan và can đảm nữa. Trên cả sợ hãi và nghi ngờ, chúng ta hãy giữ trong tim mình niềm tin là họ cũng được mời gọi để sống hiệp nhất. Và nghệ thuật yêu thương mà chúng ta sống cùng với người khác, nghĩa là với cộng đồng và với gia đình mình… nghệ thuật yêu thương đó, chúng ta cũng áp dụng sống với họ nữa. Làm như thế không phải là chúng ta muốn họ phải đổi qua đạo của chúng ta, vì đó là lãnh vực của Chúa Thánh Linh. Điều chúng ta muốn là các bạn Hồi giáo yêu mến Thiên Chúa cùng với chúng ta. Gần đây chúng tôi đã nhận được chứng từ tuyệt vời của một bạn Hồi giáo, và những kinh nghiệm rất tốt đẹp trong các cuộc tiếp xúc với người Hồi giáo trên toàn thế giới. Đối thoại với họ không hẳn là nói với họ, cho bằng yêu mến và phục vụ họ… Họ là con cái Chúa, vì vậy chúng ta không có quyền từ chối họ.

Suy Niệm - Sống Cho Giáo Hội

Ta sống cho Giáo hội bằng cách thi hành Ý Chúa ở nơi Người muốn.

Trong những công việc hàng ngày, Đức Mẹ cũng thi hành ý Chúa, để phục vụ Đức Giêsu.

Khi sống trong ý Chúa từng giây từng phút là chúng ta ở trong Thiên Chúa. Và người nào ở trong Thiên Chúa, trong tình thương, thì mỗi công việc họ làm đều lớn lao.
Với tình yêu thì mọi sự đều lớn lao và ngược lại, nếu không có tình yêu, thì mọi sự đều trở nên vô giá trị.

Linh Đạo - Tình Yêu Đòi Sự Hiệp Nhất

Yêu và được yêu một cách sâu xa và chân thành, đích thật. Ai là người không mong ước được như vậy trong tận đáy lòng mình? Ai là người chẳng bao giờ cảm thấy mạnh mẽ nhu cầu yêu và được yêu? Niềm ao ước được hạnh phúc do việc yêu và được yêu phải chăng là tiếng vang vọng trong lòng chúng ta của niềm ao ước được có Chúa?
“Ngài đã tạo dựng chúng con cho Ngài và lòng chúng con không nghỉ ngơi được nếu không phải là ở trong Ngài” (Thánh Augustinô).
Chúng ta được tạo dựng cho Chúa, Đấng là Tình Yêu. Ngài là Tình yêu thì làm sao chúng ta có thể an nghỉ trong Ngài nếu chúng ta không tìm cách sống với nhau trong an hòa?

Nét đẹp của đời sống Ba Ngôi

Thiên Chúa Ba Ngôi là Tình yêu đã tạo dựng chúng ta giống hình ảnh Ngài, vì vậy Ngài tạo ra chúng ta không những để cho Ngài mà còn để cho chúng ta yêu mến nhau giống như Ngài yêu mến chúng ta. Để thật sự được thuyết phục, chỉ cần chúng ta được hồng ân nếm trải niềm vui sung mãn của tình yêu thương mà Chúa Giêsu muốn chúng ta thể hiện cho nhau một cách cụ thể. Niềm vui đó chứng minh là chúng ta quả thật được tạo dựng để thiết lập với nhau những mối tương quan của tình mến, phản ánh được phần nào mối tương quan giữa Chúa Cha và Chúa Con. Khi chúng ta yêu thương nhau như vậy thì chính Thiên Chúa sẽ đến ở giữa chúng ta (1Ga 4, 12) và hàng ngàn những cuộc gặp gỡ rải rác trong đời sống hằng ngày của chúng ta cũng sẽ nhuốm một chút gì đó hương vị của Thiên đàng. Chính nét đẹp của đời sống Ba Ngôi là đặc điểm của Linh Đạo Hiệp Nhất. Nhưng làm thế nào để cho những ngày tháng trong cuộc đời chúng ta được phong phú và giá trị hơn là nhờ sự hiện diện của Chúa giữa chúng ta? Làm thế nào để khơi dậy chung quanh chúng ta tính cách chonhận trong tình yêu? Những bài viết của chị Chiara Lubich vốn phản ảnh qua nhiều kinh nghiệm sống đời sống Kitô hữu, chứa đựng nhiều chỉ dẫn quý báu để đạt được mục tiêu này.

Một cách nhìn khác

Có lẽ trên hết là vấn đề chúng ta nhìn mọi sự như thế nào. Người hàng xóm, cô nhân viên tính tiền ở siêu thị, chị đồng nghiệp trong văn phòng, ông khách hàng, anh phát thơ, lũ trẻ đang vui chơi ngoài đường phố trong khu xóm… tất cả, từng cá nhân một, bất kể họ là ai, và họ đang làm gì, cho dù họ không ý thức được, họ là những người được Chúa thương yêu như con cái Ngài. Họ là con cái Chúa và vì thế họ được mời gọi để yêu thương và yêu thương lẫn nhau, y như tôi vậy.
Nếu như lòng tin của tôi vào Chúa thật sống động, lòng tin đó sẽ thay đổi cách tôi nhìn mọi người, vượt qua, hay bất chấp mọi vẻ bề ngoài. Lòng tin này sẽ làm cho tôi nhận ra được trong mọi người những thụ tạo được Chúa Cha yêu thương, những con người được mời gọi đạt đến đời sống Ba Ngôi, đến sự hiệp nhất trong tình yêu.
Tôi đã trải qua kinh nghiệm này vào mùa hè vừa qua. Tôi đang nghỉ hè trên bãi biển và thấy gần chỗ tôi là một bà cụ, chị của một người bạn tôi. Tôi ngại ghé qua chào bà vì tôi không muốn cảm thấy bị bắt buộc đến hầu chuyện với bà mỗi ngày. Nhưng tôi vẫn đến và chào bà. Bà bắt đầu nói chuyện với tôi và kể về cuộc đời bà. Câu chuyện thú vị đến nỗi hôm sau tôi sẵn sàng ghé thăm bà để được tiếp tục câu chuyện và nghe bà nói. Ngày ngày qua đi và chúng tôi trở nên bạn hữu trong Chúa, vì cuộc trò chuyện của chúng tôi thấm đượm sự hiện diện của Ngài. Khi nhìn lại sự do dự của tôi ban đầu, tôi nhớ đến lời Chúa Giêsu trong Tin mừng khi Ngài hứa sẽ tỏ hiện ra cho người nào yêu mến Ngài và tôi có cảm giác điều này đã xảy ra trong mối tương quan của tôi và bà ấy.
“… Các ngươi đã làm cho chính Ta đó”. (Mt 25, 40) Đức vua, nghĩa là Chúa Kitô đã nói trong câu chuyện về ngày phán xét cuối cùng. Điều này cũng có nghĩa là Chúa Giêsu vén mở cho chúng ta con người thâm sâu nhất của chúng ta. Người nào làm điều tốt hay điều xấu cho người bé nhỏ nhất, là đang làm cho chính Ngôi Lời của Chúa Cha vì trong Ngài mọi sự đã được nghĩ đến và được dựng nên. Đức tin Kitô giáo cho chúng ta nhìn người khác ở đúng vị trí của họ trong cái nhìn của Thiên Chúa và khiến chúng ta đối xử với họ xứng đáng với vị trí đó, nghĩa là như con cái của Chúa, tức là anh chị em của chúng ta.

Yêu mến Chúa Giêsu trong người bên cạnh

Chúng ta không chỉ yêu mến những người bên cạnh bằng cách giúp họ về nhu cầu vật chất, và phục vụ họ một cách cụ thể. Những hành động này tuy quan trọng, và không thể không có trong việc xây dựng những mối tương quan giống như tương quan trong đời sống Ba Ngôi đích thật. Tuy nhiên, trong thực tế, có thể chúng ta không chạm sâu được vào tận tâm hồn người khác.
Lòng bác ái chân thật và toàn diện hướng về “Đức Kitô tiềm ẩn” trong mỗi con người chúng ta. Và nếu như người có lòng bác ái luôn tìm cách cho người đói có cái ăn, người trần truồng có cái mặc, người đau khổ được niềm an ủi, thì con người của bác ái cũng không ngừng tìm cách chia sẻ với người khác điều quý giá nhất của mình: đó là ngọn lửa tình yêu, là động lực của lòng bác ái và là cái mà chính Thiên Chúa đã làm cho bừng lên trong lòng người đó. Thật vậy, người nào yêu thương bằng tình yêu của Tin mừng thì được kinh nghiệm cho biết là chỉ có tình yêu mới là nguồn mọi sung mãn và người khác cũng được tạo dựng nên để yêu mến. Vì muốn thấy người khác hạnh phúc, họ muốn thấy chính người đó cũng yêu thương và như thế họ có thể thiết lập được với người đó một tương quan như tương quan của đời sống Ba Ngôi.

Một tình yêu có khả năng làm khơi dậy tình yêu

Tình yêu theo Tin Mừng có khuynh hướng xây dựng hiệp nhất với tất cả những người được tình yêu đó hướng đến. Trong bản chất của tình yêu đã có phẩm chất của đời sống Ba Ngôi. Cách nhìn mới về người khác đã làm cho người được nhận tình yêu đó sống tốt đẹp đến nỗi Đức Kitô có thể sinh ra và lớn lên trong họ.
Vì muốn gặp gỡ và hiệp nhất với Đức Kitô tiềm ẩn trong người chung quanh, chúng ta hướng về Ngài, cho dù sự hiện diện của Ngài chưa tỏ hẳn ra. Chúng ta phục vụ người đó, chúng ta chia sẻ niềm vui cũng như nỗi buồn của họ, chúng ta bỏ qua hay là chúng ta nói lên những gì trong người đó chưa phản chiếu được hình ảnh Thiên Chúa mà người đó được mời gọi để thể hiện. Và khi chúng ta thấy xuất hiện trong những sự việc hay là lời nói của người đó một vài tính cách nào đó của Đức Kitô, chúng ta làm cho chúng nổi bật lên nữa để giúp cho chúng phát triển hơn nữa.
Tình yêu theo Tin mừng có bản năng khơi gợi tình yêu trong người được đón nhận tình yêu. Chúng ta chinh phục được lòng tin của người khác bằng sự thinh lặng và lòng quan tâm cụ thể và hữu hiệu, nhưng tính hữu hiệu đó đạt đến đỉnh cao khi lời nói của chúng ta được đi kèm theo hành động. Chính lời nói này sẽ thực sự làm cho Đức Kitô được sinh ra trong lòng người đón nhận và kèm theo là ánh sáng mà người đó cần để được thuyết phục là chẳng có gì đẹp hơn, có giá trị hơn, sung mãn hơn và phong phú hơn là đặt nền tảng cuộc đời mình trên tình yêu đó, tình yêu mà Chúa Giêsu đã sống làm gương cho chúng ta.


M.V.

Gặp Gỡ - Tôi Mong Muốn Hiểu Biết Bạn

Một người Thụy Điển theo đạo Tin Lành đã tìm ra được một phương pháp làm cho trẻ em hiểu được những khác biệt trong các tôn giáo. Sau đây là câu chuyện về một kinh nghiệm từ Ấn Độ.

“Tôi vẫn từng nghĩ là vấn nạn của thế giới ngày hôm nay là do người Hồi giáo gây ra. Nhưng hôm qua tôi đến thăm một đền thờ Hồi giáo và tôi đã chứng kiến cách mà các giáo sỹ Hồi giáo và những người khác đón tiếp chúng tôi.
“Sau đó tôi đã tham dự vào buổi cầu nguyện của những người bạn này và tôi tự nhủ: Làm sao mà những con người này có thể lại là nguyên nhân của những vấn đề nan giải của thế giới? Tôi quyết định sẽ không bao giờ xét đoán người khác dựa trên tôn giáo nữa”.
Trên đây là lời tâm sự của George, một thiếu niên 14 tuổi ở Kerala, ở miền cực nam Ấn Độ. George là một cậu bé nhanh nhạy và thông minh. Em nhận xét như vậy sau khi tham gia một cuộc thực tập diễn ra vào tháng 8 năm ngoái tại Coimbatore bên Ấn Độ, chung quanh đề tài: Chúng ta hãy Xây dựng một Thế giới thích hợp với Trẻ em.
Đây là một sự kiện độc đáo nhưng không phải là duy nhất vì nó đã từng được tổ chức ở những nước Thụy Điển, Colombia và Thụy Sỹ, và trong tương lai là ở Tanzania Nhật Bản.
Tôi đã tìm hiểu thêm về những buổi thực tập như vậy trong một lần trao đổi với bà Agneta Ucko, một nhà thần học theo phái Lu-tê-ro, khoảng sáu chục tuổi và nói năng nhẹ nhàng kín đáo, người Thụy Điển.
Theo những sáng kiến khác nhau của tổ chức Aregatou, bà đã thành lập một nhóm nghiên cứu gồm một vị lãnh đạo tôn giáo, các nhà giáo dục, các triết gia và những người dấn thân cho công cuộc đối thoại liên tôn giáo (Gnrc), đến từ những vùng khác nhau trên thế giới và trên hết là họ thuộc về những tôn giáo khác nhau. Công việc của họ là: tìm ra được cách thức dạy dỗ những giá trị đạo đức cho trẻ em.
“Sau hai năm tìm tòi, chúng tôi cuối cùng đã hoàn tất được một phần. Thế nhưng… đó lại từ người lớn mà ra! Trẻ em sẽ phản ứng như thế nào đây?”
Và thế là ý tưởng về những buổi thực tập ra đời. Đây là những nơi thí nghiệm thật sự, là nơi mà những người hoạt náo viên có khả năng, có kinh nghiệm trong quá khứ về lãnh vực thanh thiếu niên, được mời đến để thử nghiệm phương pháp này.
Phương pháp được đặt nền tảng trên 2 thái độ tinh thần căn bản: Lòng tôn trọng người khác và thiện chí muốn thay đổi thế giới. Cả hai thái độ này có 2 con đường hành động: 1). Lòng tôn trọng và thương cảm 2). Sự hoà giải và trách nhiệm.
Công việc của bà Agneta và đội ngũ của bà là chọn lựa và sắp xếp kỹ càng những từ ngữ và ý niệm. Đây là một nỗ lực để tìm xem những điều mà mỗi tôn giáo có thể thật sự chấp nhận, như là những giá trị căn bản cho nhân loại và phương cách tốt nhất để biểu hiện chúng.
Chị Minoti Aram, vị chủ tịch đương thời, một phụ nữ có sức mạnh bất khuất của những con người cả một đời chiến đấu cho công lý và hoà bình, đã nói với tôi: “Đó là lý do tại sao chúng tôi đã tóm kết trong bốn chữ: tôn trọng, đồng cảm, hoà giải và trách nhiệm. Bốn từ này có vẻ như làm cho mọi người cảm thấy thoải mái, cả những người không theo tôn giáo nào hết.
Và giờ đây chúng tôi đang ở Coimbatore.
Chúng tôi đến Shanti Ashram, một nơi tôi quen thuộc trong nhiều năm nay. Hình như đây là một trường lý tưởng cho một kinh nghiệm như thế.
Thật vậy môi trường thí nghiệm có vai trò tối quan trọng trong sự thành công của bất cứ thí nghiệm nào. Và Shanti Ashram là một môi trường thí nghiệm lý tưởng.
Đó thật sự là lý do tại sao Shanti Ashram đã được thành lập.
“Khi chúng tôi bắt đầu tại đây, ở Kovaiphudoor, chồng tôi, tiến sỹ Aram, đã mô tả kế hoạch của chúng tôi như là một nơi thí nghiệm để cho thấy cách để trở nên một phần của giải pháp chứ không phải là của vấn đề”.
Đây là nơi mà 60 thiếu niên nam nữ đến từ 8 quốc gia và 8 tiểu bang của Ấn Độ gặp gỡ và sống với nhau trong bốn ngày. Tôi rất ấn tượng về Bea, một em từ Libăng, và Hint, một em từ Jordani. Cách đây 3 tuần, các em đã tham dự một cuộc thực tập Gncr khác ở Geneva, bên Thụy sỹ.
Bea kể: “Trong khi em đang ở Geneva thì chiến tranh bùng nổ trên quê hương em. Em không về nhà được. Vì vậy Hint đã mời em đến Amman với bạn. Sau đó chúng em quyết định tham dự cuộc thực tập này ở Ấn Độ.
“Khi Bea ý thức được là mình không thể về lại được Libăng”, Hint tiếp lời, “Em đã mời bạn đến nhà em ở Jordani. Bea có thể ở với em cho đến khi hoà bình trở lại ở quê nhà”.
Kinh nghiệm của Bea và Hint hình như đem đến câu trả lời cụ thể cho những thảm kịch mà chúng ta thấy cứ diễn ra mỗi tối trên truyền hình.
Cuộc thực tập diễn ra qua nhiều giai đoạn: các bài học, các cuộc họp nhóm và các trò chơi; thế nhưng có hai kinh nghiệm đã đặc biệt có ảnh hưởng trên các em tham dự. Đó là cuộc thăm viếng các nơi thờ phượng của các tôn giáo khác nhau, và một vòng tham quan các làng mặc ở gần Coimbatore.
Chính tại nơi này George đã hiểu ra rằng người Hồi giáo rất khác với những gì em nghĩ về họ, nhưng em không phải là người duy nhất. Tại một đền thờ ở Perur, một ngôi đền tuyệt đẹp có từ thế kỷ 12, tôi cũng đã có cơ hội nói chuyện với Varun, một em theo đạo Ấn giáo và Housefa, một em theo đạo Hồi giáo.
Đến gần các em, tôi hỏi thẳng Varun: “Các em đang làm gì vậy?”
Không chần chừ, em trả lời ngay: “Housefa theo đạo Hồi và chưa biết những vị thần trong ngôi đền này cho nên em giải thích cho bạn vì nếu bạn hiểu biết hơn về tôn giáo của em thì bạn cũng sẽ hiểu em hơn.
Trong một trò chơi ngày hôm truớc, Varun đã bị cuốn hút vào cuộc tranh đua nhiều đến nỗi sẵn sàng chống đối để bảo vệ quyền lợi mình. Nhưng giá trị hoà giải đã được giới thiệu cho các em, em đã đón nhận và đã hoàn toàn thay đổi cách hành xử của mình.
Bốn ngày thực tập đã thật sự làm cho những hàng rào ngăn cách giữa các em phải sụp đổ. Vào buổi tối cuối cùng tất cả các em đã nói vể lòng quyết tâm thay đổi thế giới của mình, hay đúng hơn, như một em đã đề nghị, thay đổi “thế giới của tôi”. “Nếu chúng ta không thay đổi môi trường của chính mình thì thế giới sẽ không bao giờ thay đổi”.
Neethu, một em gái đến từ Delhi, đã quả quyết với mọi người là em sẽ rủ bạn bè cùng nhau làm một cái gì đó có tính cách xây dựng, lánh xa truyền hình và trò chơi điện tử. Em Januka, đến từ Katmandu, thì hứa sẽ làm việc phục vụ người dân trong những ngôi làng ở quê hương em, một trong những nơi nghèo nhất thế giới.
Em Anan, một em theo Hồi giáo, đã nói một cách đầy tự tin: “Mình xin nói với các bạn là mình sẽ cố gắng thay đổi thế giới chung quanh mình, trong khả năng giới hạn của mình”. Rồi em bật khóc. Thật vậy, mọi người đã xúc động vì sau một kinh nghiệm như thế này, hình như các em không còn có thể từ giã nhau được nữa. Một em trai đã giúp Anan bằng cách nói vào: “Chúng ta không thể khóc được. Tốt hơn là chúng ta hãy vui lên vì chúng ta bây giờ có thể làm một cái gì đó trong thế giới chung quanh chúng ta”.
Ngày hôm sau, các trường học ở Coimbatore mừng ngày Hiroshima. Tại ngôi trường rộng lớn Dwarf Pakhiwala, 250 thiếu niên nam và nữ đã chia ra thành bốn nhóm thực tập: lòng tôn trọng, đồng cảm, hoà giải và trách nhiệm. Các hoạt náo viên rút vào phía sau, để các em Varun, Anan, George, Neethu và những em khác đảm nhiệm vai trò lãnh đạo và điều khiển cùng tạo hứng khởi cho các em khác nhờ vào hoa trái của kinh nghiệm mà các em đã trải qua: Đó là chúng ta có thể tôn trọng lẫn nhau và thay đổi thế giới này.
Phương pháp do Agneta Ucko và đội ngũ của chị tìm được, rõ ràng đã thành công tại đây, ở Coimbatore. Có lẽ trên hết là nhờ công của một nhóm bảy hoạt náo viên xuất sắc đến từ bốn quốc gia, ba lục địa và bốn tôn giáo khác nhau. Họ đã là những người đầu tiên thực hành lòng tôn trọng, đồng cảm, hoà giải và trách nhiệm. Nguồn gốc khác nhau của họ khiến người ta nghĩ ngay đến căng thẳng, đối chọi và cách nhìn khác nhau. Thay vì vậy, những gì diễn ra ở đây đã trở nên một tài sản chung quý giá về sự khác biệt. Đã có một khả năng trao đổi tuyệt hảo. Không hề có một chút xung đột hay cãi cọ nào.
Vào lúc cuối, một người lớn đưa các học sinh đến từ Nepal hỏi: “Các em đã làm việc với nhau được bao nhiêu lâu?” Các em đã trả lời “Ba ngày ạ”.
Có lẽ bí quỵết của những lần thực tập này, nằm ở nhóm người này.
Doni, một người Ấn Độ, giải thích: “Chúng tôi đã gặp nhau lần đầu tiên tại đây vào ngày hôm truớc buổi thuyết trình để làm việc hoạt náo viên. Đối với tất cả chúng tôi đây là một cuộc thực tập chung để hiểu nhau, để trình bày những gì chúng tôi muốn chuyển tải, cách chúng tôi điều hành những buổi thực tập khác nhau và nhiều chương trình, từng ngày một. Chúng tôi chia sẻ với nhau bài vở, tài năng, ý tưởng và kinh nghiệm của mình. Tôi đã đem bao nhiêu là ý tuởng đến để đề nghị với người khác. Thế rồi tôi hiểu là điều quan trọng nhất là phải gạt qua một bên tất cả những gì tôi
mang đến để có thể mở rộng lòng ta với những đề nghị của các hoạt náo viên khác”.
Sự thật là tất cả những người khác cũng làm như vậy và sự thông cảm giữa họ với nhau đã thật hoàn hảo.

Kinh Nghiệm - Nhường Nhịn

Khi tôi dạy môn đạo đức trong một lớp học ở trường Trung học phổ thông, tôi có cảm giác rằng một học sinh của mình có vấn đề rắc rối, vì cô bé thường tranh cãi rất gay gắt với bất cứ chủ đề gì chúng tôi thảo luận. Tôi đã cố gắng lắng nghe, nhường nhịn cô bé, và luôn đón chào cô cách rất đặc biệt. Điều đó không hề dễ dàng.
Một ngày kia, sau khi năm học kết thúc, tôi nhận được email của cô học trò, trong đó viết: “Em không nói về nhiều người, nhưng em là một cô gái trong lớp cô, đã từng phá thai. Một phần nào đó trong em tỏ ra bất cần khi nói về điều đó, nhưng một phần khác trong em lại chối bỏ điều đó như chưa từng xảy ra. Hàng ngày, em nhớ lại việc mình đã làm, em cảm thấy mọi người nhìn mình như một người vô đạo đức. Em ước em được học cô sớm hơn, trước khi em có quyết định đó. Thay vì mọi người chỉ nói với em đúng, sai, nhưng cô giải thích cho em tại sao lại như thế. Thậm chí khi em không hiểu, cô vẫn cố gắng đến cùng để em hiểu điều em làm. Em vẫn nhớ trong lớp mọi người đều có ý kiến và em phải nói rằng, cô quan tâm đến ý kiến của em nhiều hơn các bạn khác, và nhiều hơn những thành viên trong gia đình dành cho em. Lớp học của cô dạy em rằng mọi người đều được cứu rỗi, bất kể họ đã làm những gì, nhưng trước hết họ phải thay đổi. Em cám ơn cô vì đã cho em bài học này về cuộc sống”.
Sau này, khi gặp lại cô bé, tôi cám ơn cô vì đã chia sẻ một phần lớn trong cuộc đời của cô với tôi và bảo đảm với cô về sự bao dung của Thiên Chúa dành cho cô… Tôi đã có một quan điểm khác về cô bé và giờ chúng tôi đã có một mối quan hệ mới.

G.V.

Kinh Nghiệm - Không Trung Thực

Tôi là sinh viên năm thứ ba khoa kinh tế. Trong ngày đầu tiên của kỳ thi, không may, tôi bị bệnh. Thầy giáo của tôi đã cho tôi được miễn, nhưng quyết định tôi sẽ không thể có cùng đề thi như thế, vì sẽ bất công với các bạn cùng lớp. Tuy nhiên, thầy sẽ cho tôi một cơ hội khác. Hãy tưởng tượng áp lực đến với tôi…
Tôi nhận bài kiểm tra, phần đầu khá dễ vì tôi đã chuẩn bị. Nhưng rồi, một điểm khó khăn tới và tôi thực sự không biết làm gì. Tôi vẫn chưa hoàn tất bài làm trong khi thời gian dành cho tôi trôi nhanh hơn. Tôi không làm thêm được gì. Thông thường, nếu không có câu trả lời, tôi sẽ bỏ trống thay vì quay cóp, nhưng nếu nhiều thì sẽ có nguy cơ bị rớt. Nên cuối cùng tôi đã nhờ một bạn ngồi cạnh tôi giúp. Bạn này đã chuẩn bị rất kỹ. Ngay sau đó thì bài viết dường như dễ hơn vì chỉ cần một vài phân tích. Tôi làm kịp giờ và nộp bài.
Tôi biết kết quả của phần đầu của kỳ thi ngay khi chúng tôi kiểm lại. Tôi được điểm rất cao. Tôi cảm thấy mình đáng ghét. Tôi cảm thấy mình không đúng. Tôi không xứng đáng được điều này. Nó không phù hợp với cách sống mà tôi đã chọn hoặc ít nhất là tôi đang cố gắng sống. Tôi thực sự cảm thấy tôi đã làm thầy giáo thất vọng. Tôi cũng thấy mình không công bằng với người bạn đã chuẩn bị bài rất kỹ trong lớp.
Vì thế, sau hồi chuông hết giờ, tôi lấy hết can đảm lập tức đến chỗ thầy giáo, nói tất cả với thầy. Thầy hơi ngạc nhiên, thậm chí thầy còn cười. Cuối cùng, thầy chỉ nói với tôi là thầy sẽ xem xét điều này. Tôi thậm chí đã đi gặp bạn tôi để xin lỗi về chuyện đã xảy ra. Tôi thực sự không biết nói gì. Sau đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái.
Một tuần sau đó, điểm số được chính thức công bố. Tôi đã sẵn sàng đón nhận điều xấu nhất. Thầy đã cho tôi điểm cao không ngờ. Và tôi cũng nhận được một mảnh giấy cảm ơn từ thầy giáo vì sự trung thực. Lời Chúa Giêsu: “Sự thật sẽ giải thoát ngươi.” mới đúng làm sao!
L.T.

Kinh Nghiệm - Làm Việc Chung

Năm ngoái, công ty của tôi có nhiều thay đổi lớn. Tôi tham gia ở vị trí lên kế hoạch. Đến một lúc, tôi nhận ra một số thành viên của công ty đang cảm thấy bị đe doạ, vì chắc chắn công ty phải cắt giảm vài nhân viên.
Một ngày, tôi thấy một thành viên trong nhóm khóc. Đó là Joan. Chị nói với tôi rằng, chị cảm thấy rất nặng nề vì công việc làm thêm, do việc cắt giảm nhân viên, nhưng lại không dám phàn nàn, vì lo mất việc.
Điều đầu tiên tôi làm là đi gặp sếp và nói rằng chị ấy phải làm quá nhiều việc, chị cần giúp đỡ. Tôi được cho biết, chị ấy chỉ phải duy trì tình trạng này tạm thời trong thời gian suy thoái, mọi người đều phải hi sinh.
Ngày hôm sau, tôi hỏi chị Joan vấn đề rắc rối nhất của chị ấy. Chị cho biết đó là công việc làm thêm hàng tháng, cộng với nhiệm vụ chính của chị. Tôi băn khoăn tìm cách giúp, nhưng không hề nghĩ tôi có thể làm gì được. Nhưng rồi sau đó tôi tự hỏi: ‘Chúa Giêsu sẽ làm gì trong trường hợp này?’ và tôi nhận thấy, Ngài sẽ không cố gắng đi kiếm ai đó, mà chính Ngài sẽ tự giúp.
Tôi đến với Joan và yêu cầu chị chỉ tôi cách đóng dấu vào phiếu. Một buổi chiều, sếp đến gặp tôi và thấy tôi đang đóng dấu. Ông ấy hỏi. Tôi giải thích tôi đang cố gắng giúp Joan vì công việc nhiều. Tôi rất ngạc nhiên. Ông ấy kêu tôi chỉ cho ông cách đóng dấu. Nhìn thấy hai chúng tôi làm việc này trong giờ rảnh, các thành viên khác đã đến đề nghị giúp Joan.
Vào dịp Giáng sinh, mùa lễ mà Joan được nghỉ lễ, nhưng cô không thể đi vì cả núi công việc trước mặt. Chúng tôi thuyết phục Joan đi. Và trong khi chị nghỉ lễ, ba chúng tôi cố gắng làm công việc để khi chị quay về, chúng tôi đã ổn định, không bị trễ công việc. Bạn có thể tưởng tượng được Joan đã ngạc nhiên thế nào khi trở lại công việc.
Đối với tôi, đây là một trong những kinh nghiệm tuyệt vời nhất trong cuộc sống làm việc của mình. Bộ phận làm việc có được kết quả ngoài mong đợi, và mức độ hợp tác trong công việc tăng lên nhiều trong văn phòng. Chúng tôi đều nhận ra bằng cách làm việc cùng nhau và giúp đỡ nhau, chúng tôi có thể đạt được thành quả tốt hơn là khi làm một mình, chúng ta đã chẳng làm được bao nhiêu.



R.L.

Tin Tức - Ngộ Độc Thực Phẩm

Sơ cấp cứu - Ngộ độc
A. Các nguyên nhân gây ngộ độc thực phẩm?
Thực phẩm rất dễ bị ô nhiễm bởi các tác nhân sinh học, các chất độc hại hóa học, độc hại vật lý có thể gây ngộ độc nguy hiểm và ảnh hưởng tới sức khỏe người tiêu dùng.
1. Các tác nhân sinh học chính gây ô nhiễm bao gồm: vi khuẩn, nấm mốc, vi rút và ký sinh.
Vi khuẩn có ở mọi nơi xung quanh chúng ta. Phân nước thải, rác bụi, thực phẩm tươi sống là ổ chứa của nhiều loại vi khuẩn gây bệnh. Trong không khí và ngay ở trên cơ thể người cũng có hàng trăm loại vi khuẩn, cư trú ở da (đặc biệt là ở bàn tay), ở miệng, ở đường hô hấp, đường tiêu hóa, bộ phận sinh dục, tiết niệu. Thức ăn chín để ở nhiệt độ bình thường là môi trường tốt cho vi khuẩn trong không khí xâm nhập và phát triển rất nhanh, đặc biệt các thức ăn còn thừa sau các bữa ăn chỉ cần một vài giờ là số lượng vi khuẩn có thể sinh sản đạt đến mức gây ngộ độc thực phẩm.
2. Những độc hại hóa học thường gây ô nhiễm trong thực phẩm như:
Các chất ô nhiễm trong công nghiệp và môi trường như: các dioxin, các chất phóng xạ, các kim loại nặng (chì, thuỷ ngân, asen, cadimi…)
Các chất hoá học sử dụng trong nông nghiệp: thuốc bảo vệ thực vật, động vật, thuốc thú y, chất tăng trưởng, phân bón, thuốc trừ giun sán và chất hun khói.
Các chất phụ gia sử dụng không đúng qui định: các chất tạo màu, tạo mùi, tạo ngọt, tăng độ kết dính, ổn định, chất bảo quản, chất chống ôxy hóa, chất tẩy rửa… và các hợp chất không mong muốn trong vật liệu bao gói, chứa đựng thực phẩm.
Các chất độc hại tạo ra trong quá trình chế biến thịt hun khói, dầu mỡ bị cháy khét, các hợp chất tạo ra do phản ứng hóa học trong thực phẩm, sự sản sinh độc tố trong quá trình bảo quản, dự trữ bị nhiễm nấm mốc (độc tố vi nấm) hay biến chất ôi hỏng.
Các độc tố tự nhiên có sẵn trong thực phẩm như mầm khoai tây, sắn, đậu mèo, măng, nấm độc, cá nóc, cá cóc…
Các chất gây dị ứng trong một số hải sản, nhộng tôm… các độc hại nguồn gốc vật lý như các mảnh thuỷ tinh, gỗ, kim loại, đá sạn, xương, móng, lông, tóc và các vật lạ khác lẫn vào thực phẩm cũng gây nguy hại đáng kể như gãy răng, hóc xương, tổn thương niêm mạc dạ dày, miệng…
3. Một số biện pháp xử trí thông thường trong ngộ độc thực phẩm
Khi có trường hợp nhiễm độc, ngộ độc do thức ăn hoặc nghi ngờ bi ngộ độc thì nhất thiết phải đình chỉ việc sử dụng thức ăn đó và giữ toàn bộ thức ăn thừa, chất nôn, phân, nước tiểu… để gửi đi xét nghiệm, báo ngay cho cơ quan y tế gần nhất đến điều tra xác minh và kịp thời tổ chức cấp cứu người bị ngộ độc. Xử trí cấp cứu trước tiên là phải làm cho người bị ngộ độc nôn ra cho hết chất đã ăn vào, ngăn cản sự hấp thu của ruột đối với chất độc, phá huỷ độc tính đồng thời bảo vệ niêm mạc dạ dày.
Loại trừ các chất độc ra khỏi cơ thể:
Gây nôn: thực hiện ngay bằng cách cho ngón tay vào họng để kích thích nôn.
Rửa dạ dày: rửa dạ đày càng sớm càng tốt, chậm nhất là trước 6 giờ. Có thể dùng nước ấm, nước muối sinh lý để rửa.
Tẩy ruột: nếu thời gian ngộ độc lâu trên 6 giờ thì có thể dùng thuốc tẩy magie sulphat, natri sulphat.
Gây bài niệu bằng cách truyền dịch.
Giải độc: Dùng phương pháp hấp thụ chất độc bằng than hoạt.
Trung hòa chất độc
Giải độc đặc hiệu theo nguyên nhân gây ngộ độc.
Nói chung khi có triệu chứng ngộ độc thực phẩm cần đến cơ sở y tế gần nhất để xử trí kịp thời những biện pháp thông thường.

Theo Tạp chí Bác sĩ gia đình