Tình yêu trong Nghệ Thuật Yêu Thương đưa đến tình yêu hỗ tương, nghĩa là yêu thương nhau đến nỗi xứng đáng được ban tặng sự hiệp nhất. Tự sức mình, chúng ta không thể đem lại sự hiệp nhất. Chúa Giêsu đã cầu nguyện cho hiệp nhất, nhưng Ngài không đòi hỏi chúng ta phải có hiệp nhất, Thay vì vậy Ngài đã cầu xin Chúa Cha. Chúng ta có thể làm phần vụ của mình là khía cạnh khổ hạnh của tình yêu, còn chiều kích thần bí, khi Chúa Giêsu đến hiện diện ở giữa chúng ta, thì phải đến từ Trời. Theo kinh nghiệm của mình, chúng tôi thấy là sự hiệp nhất đến từ Thánh Thể, là mối liên kết chúng ta. Chính trong Thánh Thể mà chúng ta được thần thánh hóa, được biến đoi thành Thiên Chúa, và lúc đó, Thiên Chúa ở giữa chúng ta. Ngài ở ngay đây, Ngài cũng ở đó, Ngài ở bất cứ nơi nào chúng ta có mặt, bởi vì chúng ta ở trong Ngài, dĩ nhiên là như vậy.
Tình yêu hỗ tương là một báu vật, là hạt ngọc vô giá của Tin Mừng. Khi Ngôi Lời làm người, Ngài đã thích nghi với lối sống của trần gian. Ngài đã làm một trẻ thơ, đã lớn lên và đã là một con người lao động, thế nhưng Ngài cũng mang theo lối sống Nước Trời của Ngài. Ngài muốn cho loài người và mọi thứ khác được đi vào một trật tự mới, theo luật của Nước Trời: đó là tình yêu hỗ tuơng, giống như tình yêu giữa Ba Ngôi cực thánh.
Vì vậy mà Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng có một điều răn mà Chúa đặc biệt yêu quý. Ngài gọi điều răn đó là điều răn mới và là điều răn của chính Ngài: “Thầy truyền cho anh em một điều răn mới là Hãy yêu thương nhau…” Khi nói về điều răn này, Ngài cũng cho chúng ta mức đo lường của tình yêu hỗ tương: Chúng ta phải yêu thương nhau như Ngài đã yêu thương chúng ta. Ngài nói: “Anh em hãy yêu thương như Thầy đã yêu thương anh em”.
Nhưng Ngài đã yêu thương chúng ta như thế nào? Ngài đã yêu thương chúng ta bằng cách hy sinh mạng sống vì chúng ta... Có thể chúng ta chẳng bao giờ phải hy sinh sự sống của mình cho người khác theo nghĩa là chết đi vì người khác, như Chúa Giêsu đã phải chết. Tuy nhiên để có thể thật sự yêu mến người bên cạnh, chúng ta phải trải qua những cái chết lớn hay nhỏ mà tình yêu hỗi tương đòi hỏi: nghĩa là quên mình đi, không gắn bó với của cải, ý tưởng hay là lợi ích của riêng mình, có thể hoàn toan hiệp nhất với người đau khổ - và nhờ đó làm giảm bớt nỗi đau cho người ta, hay là để được hiệp nhất với người vui mừng để làm tăng lên niềm vui của họ.
Việc này thật sự đòi hỏi chúng ta phải chết đi. Sống vì người khác, sống
thân phận người khác, có nghĩa là từ bỏ quyền lợi của mình, và đây là một kiểu chết đi trên phương diện thiêng liêng. Khi chúng ta bắt đầu yêu thương người khác theo kiểu này và được yêu thương lại như vậy, thì chúng ta sẽ được chuyển từ bậc này lên bậc khác cao hơn trong đời sống nội tâm. Chúng ta sẽ có thể hiểu được, theo một cách mới mẻ, những ân sủng của Thần Khí: đó là một niềm vui chưa từng được nếm trải trước đây, sự bình an, lòng đầy thiện ý, tính quảng đại…
Nhờ vậy chúng ta nhận được ánh sáng mới giúp chúng ta nhìn được mọi biến cố với cái nhìn của Thên Chúa.
Cùng lúc, tình yêu phổ quát làm chứng cho Đức Kitô trên trần gian. Thật vậy Chúa Giêsu đã nói: “Cứ dấu này mà người ta sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy, đó là anh em yêu mến nhau”.
Các giáo hội khác nhau cũng phải yêu mến nhau. Chúa Giêsu đã cầu nguyện với Chúa Cha: “Xin cho tình yêu Cha dành cho con được ở trong họ và con ở trong họ”. (Ga 17, 26)
Đáng tiếc thay, chúng ta quên mất di chúc này của Ngài và đã làm thế gian sửng sốt vì những chia rẽ của chúng ta – cái thế giới mà lẽ ra chúng ta phải chinh phục vì danh Ngài. Vì vậy, qua nhiều thế kỷ, mỗi giáo hội đã, phần nào đó, trở nên xơ cứng trong cách hành xử, vì từng lớp từng lớp sóng dồn dập từ thái độ dửng dưng, từ những hiểu lầm và ngay cả từ lòng căm hận nhau nữa. Giờ thì trong mỗi cộng đồng của chúng ta cần có thêm một lượng tình yêu lớn lao hay nói đúng hơn là Kitô giáo cần được tràn ngập bằng một tình yêu mạnh mẽ như thác nước.
Vì thế chúng ta cần có một tình yêu và là tình yêu hỗ tương giữa các Giáo hội, thứ tình yêu làm cho chúng ta đặt mọi sự làm của chung khi mà mỗi người chúng ta trở thành quà tặng cho nhau. Như vậy chúng ta có thể thấy trước được trong Giáo hội tương lai là sẽ chỉ có một sự thật, nhưng được diễn đạt theo nhiều cách khác nhau, được nhìn từ nhiều góc độ, và được làm cho đẹp xinh vì có nhiều cách diễn giải.
C.L.
Tình yêu hỗ tương là một báu vật, là hạt ngọc vô giá của Tin Mừng. Khi Ngôi Lời làm người, Ngài đã thích nghi với lối sống của trần gian. Ngài đã làm một trẻ thơ, đã lớn lên và đã là một con người lao động, thế nhưng Ngài cũng mang theo lối sống Nước Trời của Ngài. Ngài muốn cho loài người và mọi thứ khác được đi vào một trật tự mới, theo luật của Nước Trời: đó là tình yêu hỗ tuơng, giống như tình yêu giữa Ba Ngôi cực thánh.
Vì vậy mà Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng có một điều răn mà Chúa đặc biệt yêu quý. Ngài gọi điều răn đó là điều răn mới và là điều răn của chính Ngài: “Thầy truyền cho anh em một điều răn mới là Hãy yêu thương nhau…” Khi nói về điều răn này, Ngài cũng cho chúng ta mức đo lường của tình yêu hỗ tương: Chúng ta phải yêu thương nhau như Ngài đã yêu thương chúng ta. Ngài nói: “Anh em hãy yêu thương như Thầy đã yêu thương anh em”.
Nhưng Ngài đã yêu thương chúng ta như thế nào? Ngài đã yêu thương chúng ta bằng cách hy sinh mạng sống vì chúng ta... Có thể chúng ta chẳng bao giờ phải hy sinh sự sống của mình cho người khác theo nghĩa là chết đi vì người khác, như Chúa Giêsu đã phải chết. Tuy nhiên để có thể thật sự yêu mến người bên cạnh, chúng ta phải trải qua những cái chết lớn hay nhỏ mà tình yêu hỗi tương đòi hỏi: nghĩa là quên mình đi, không gắn bó với của cải, ý tưởng hay là lợi ích của riêng mình, có thể hoàn toan hiệp nhất với người đau khổ - và nhờ đó làm giảm bớt nỗi đau cho người ta, hay là để được hiệp nhất với người vui mừng để làm tăng lên niềm vui của họ.
Việc này thật sự đòi hỏi chúng ta phải chết đi. Sống vì người khác, sống
thân phận người khác, có nghĩa là từ bỏ quyền lợi của mình, và đây là một kiểu chết đi trên phương diện thiêng liêng. Khi chúng ta bắt đầu yêu thương người khác theo kiểu này và được yêu thương lại như vậy, thì chúng ta sẽ được chuyển từ bậc này lên bậc khác cao hơn trong đời sống nội tâm. Chúng ta sẽ có thể hiểu được, theo một cách mới mẻ, những ân sủng của Thần Khí: đó là một niềm vui chưa từng được nếm trải trước đây, sự bình an, lòng đầy thiện ý, tính quảng đại…Nhờ vậy chúng ta nhận được ánh sáng mới giúp chúng ta nhìn được mọi biến cố với cái nhìn của Thên Chúa.
Cùng lúc, tình yêu phổ quát làm chứng cho Đức Kitô trên trần gian. Thật vậy Chúa Giêsu đã nói: “Cứ dấu này mà người ta sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy, đó là anh em yêu mến nhau”.
Các giáo hội khác nhau cũng phải yêu mến nhau. Chúa Giêsu đã cầu nguyện với Chúa Cha: “Xin cho tình yêu Cha dành cho con được ở trong họ và con ở trong họ”. (Ga 17, 26)
Đáng tiếc thay, chúng ta quên mất di chúc này của Ngài và đã làm thế gian sửng sốt vì những chia rẽ của chúng ta – cái thế giới mà lẽ ra chúng ta phải chinh phục vì danh Ngài. Vì vậy, qua nhiều thế kỷ, mỗi giáo hội đã, phần nào đó, trở nên xơ cứng trong cách hành xử, vì từng lớp từng lớp sóng dồn dập từ thái độ dửng dưng, từ những hiểu lầm và ngay cả từ lòng căm hận nhau nữa. Giờ thì trong mỗi cộng đồng của chúng ta cần có thêm một lượng tình yêu lớn lao hay nói đúng hơn là Kitô giáo cần được tràn ngập bằng một tình yêu mạnh mẽ như thác nước.
Vì thế chúng ta cần có một tình yêu và là tình yêu hỗ tương giữa các Giáo hội, thứ tình yêu làm cho chúng ta đặt mọi sự làm của chung khi mà mỗi người chúng ta trở thành quà tặng cho nhau. Như vậy chúng ta có thể thấy trước được trong Giáo hội tương lai là sẽ chỉ có một sự thật, nhưng được diễn đạt theo nhiều cách khác nhau, được nhìn từ nhiều góc độ, và được làm cho đẹp xinh vì có nhiều cách diễn giải.
C.L.