Tôi sống cùng 9 anh em sinh viên khác. Cuộc sống của chúng tôi luôn tràn ngập tiếng cười bởi sức trẻ cùng những câu chuyện vui đùa mà chúng tôi bắt đầu mỗi khi bên nhau. Một hôm, trong bữa ăn trưa, chúng tôi rất hào hứng và cười sảng khoái về một câu chuyện. Câu chuyện đó liên quan tới một người anh em mà chúng tôi quen. Chúng tôi thi nhau bàn tán, thêm thắt câu chuyện. Tôi là người làm chuyện đó nhiều hơn cả. Mục đích của tôi là muốn hoà cùng anh em để có tiếng cười tạo bầu khí vui vẻ trong gia đình. Buổi tối hôm đó trong giờ cơm chúng tôi lại tiếp tục câu chuyện ban trưa. Và tôi vẫn là người nói nhiều nhất về chuyện này. Càng lúc câu chuyện càng đi xa hơn bởi nhiều sự tô vẽ. Đang khi chúng tôi cười vui vẻ thì một người anh em lên tiếng phản đối với thái độ không thoải mái và khá gay gắt, vì đối tượng mà chúng tôi đang bàn tán là cháu của người anh em này (tôi đã không để ý chi tiết này khi cùng anh em vui, đùa). Tôi giật mình và thấy sợ vì tôi chưa bao giờ gặp phải sự gay gắt thế này trong gia đình chúng tôi. Ngay lập tức tôi lên tiếng: “Xin lỗi. Xin lỗi. Mình chỉ nói đùa….. Xin lỗi!!!”. Lúc đó bầu khí của chúng tôi trầm hẳn xuống và có gì đó nặng nề. Sau sự việc, tôi cảm thấy có một cái gì đó vô hình rất lớn ngăn cách giữa tôi và người anh em. Có lẽ với người anh em củ
a tôi cũng thế. Tôi biết, lỗi là ở tôi. Tôi đã nói lời xin lỗi với người anh em và với Chúa. Tôi đã cầu xin Chúa trợ lực để tôi có thể bắt đầu lại. Tôi nhận thấy cả tôi và người anh em đó đều không được thoải mái nhưng tôi không thể gặp người anh em và nói: “Chúng ta có thể bắt đầu lại?” như kinh nghiệm của một người sống linh đạo mà tôi đã được nghe. Tôi tự nhủ: Mình phải cố gắng!!! và tôi đã bắt đầu khi cố gắng làm những việc giống như bình thường tôi vẫn làm. Buổi sáng, khi gặp người anh em này, tôi nói: “Hello! Ăn sáng chưa? Không phải đi học à???....”.. Chúng tôi tiếp tục những câu hỏi và những câu trả lời. Tôi đã cố gắng mặc dù tôi thấy ngại ngùng. Và khi tôi đang chuẩn bị bữa trưa, người anh em đã chủ động tới giúp tôi (việc này chưa hề xảy ra trước đó). Người anh em bắt đầu hỏi tôi về bộ phim mà anh biết tôi rất thích, hỏi về nội dung, hỏi về nhân vật,… và bắt đầu xuất hiện những tiếng cười trở lại. Nguời anh em của tôi đã là người yêu mến trước vì thế không quá khó khăn để tôi có thể cùng bắt đầu lại. Ngày ngày trôi qua, cả hai chúng tôi đều cố gắng để bắt đầu lại mặc dù chúng tôi không ai nói với nhau điều đó và chúng tôi cũng không khi nào nhắc lại “tai nạn” đã xảy ra. Đến giờ này, mối quan hệ giữa chúng tôi đã trở lại bình thường và thực sự là tốt đẹp.
L.
a tôi cũng thế. Tôi biết, lỗi là ở tôi. Tôi đã nói lời xin lỗi với người anh em và với Chúa. Tôi đã cầu xin Chúa trợ lực để tôi có thể bắt đầu lại. Tôi nhận thấy cả tôi và người anh em đó đều không được thoải mái nhưng tôi không thể gặp người anh em và nói: “Chúng ta có thể bắt đầu lại?” như kinh nghiệm của một người sống linh đạo mà tôi đã được nghe. Tôi tự nhủ: Mình phải cố gắng!!! và tôi đã bắt đầu khi cố gắng làm những việc giống như bình thường tôi vẫn làm. Buổi sáng, khi gặp người anh em này, tôi nói: “Hello! Ăn sáng chưa? Không phải đi học à???....”.. Chúng tôi tiếp tục những câu hỏi và những câu trả lời. Tôi đã cố gắng mặc dù tôi thấy ngại ngùng. Và khi tôi đang chuẩn bị bữa trưa, người anh em đã chủ động tới giúp tôi (việc này chưa hề xảy ra trước đó). Người anh em bắt đầu hỏi tôi về bộ phim mà anh biết tôi rất thích, hỏi về nội dung, hỏi về nhân vật,… và bắt đầu xuất hiện những tiếng cười trở lại. Nguời anh em của tôi đã là người yêu mến trước vì thế không quá khó khăn để tôi có thể cùng bắt đầu lại. Ngày ngày trôi qua, cả hai chúng tôi đều cố gắng để bắt đầu lại mặc dù chúng tôi không ai nói với nhau điều đó và chúng tôi cũng không khi nào nhắc lại “tai nạn” đã xảy ra. Đến giờ này, mối quan hệ giữa chúng tôi đã trở lại bình thường và thực sự là tốt đẹp. L.