Kinh Nghiệm - Câu Chuyện Về Lòng Biết Ơn

Tôi muốn kể một câu chuyện trong cuộc sống chứa đầy phép lạ về cuộc sống và tình yêu thương. Đó là một câu chuyện về lòng biết ơn đời đời.
Tháng 8 vừa rồi, chồng tôi và tôi đi dự một cuộc họp. Nơi tôi đến, tôi nhìn thấy những dòng chữ viết trên tường từ Kinh thánh. Những dòng chữ đó đã khuấy động tâm hồn tôi những ngày qua. Lời hằng sống cho tháng đó không hẳn là mới đối với tôi, nhưng khi đọc nó, tôi đã cảm nhận trong nó một ánh sáng mới: “Hỡi kẻ yếu lòng tin, sao lại nghi ngờ?” (Mt. 14, 31).
Sau đó, tôi cảm thấy có một sự khao khát thay đổi để sống tốt những lời này. Tôi luôn luôn cầu nguyện với Chúa hãy cho tôi cơ hội để chứng tỏ lòng tin. Vài ngày trôi qua nhanh, khi tôi đang chuẩn bị ngủ, tôi nghe đứa con trai út Christophe khóc trong bóng tối. Mấy tháng nay nó bị đau đầu, khiến nó bị nôn mửa và mất cân bằng. Chúng tôi được biet rằng đó có thể là chứng đau nửa đầu hoặc mất thăng bằng có sẵn trong gia đình tôi. Chúng tôi được yêu cầu phải để ý Christophe, rất có thể bé bị tăng huyết áp vì hơi nặng ký. Hôm sau, chồng tôi và tôi quyết định đưa Christophe đi khám.
Sau khi khám và làm một vài kiểm tra ER, bác sĩ đề nghị cho Christophe thực hiện MRI. Điều đó có nghĩa, con trai chúng tôi có khối u tại não sau, kích cỡ bằng quả dưa đỏ, với vị trí đó, khối u này ngăn cản sự lưu thông của khí và chất lỏng lên và sẽ khiến con trai tôi bị chứng tràn dịch não, trên đỉnh đầu, gây ra đau đầu.
Khi tôi nghe tin này, ngay lập tức tôi nhớ lại lời đã cầu nguyện với Chúa mấy hôm trước đó. Tất cả những gì tôi muốn là xin cơ hội để thể hiện lòng tin, và đây chính là cơ hội đó. Ngay trước mặt tôi, trên gương mặt ốm yếu của con tôi. Trong nước mắt, tôi bật thành tiếng “xin vâng” và tôi quay sang chồng tôi và thuật lại chi tiết kinh nghiệm của mình. Chồng tôi nghe một cách im lặng, kính cẩn và đồng ý. Chúng tôi không biết làm thế nào và làm sao tốt nhất để chúng tôi qua khỏi thử thách này.
Chồng tôi và tôi chỉ có thể làm tốt nhất vai trò những người cha mẹ trên trái đất, tìm những phương pháp chữa bệnh tốt nhất cho con mình. Con trai chúng tôi… thậm chí điều đó cũng không còn đúng nữa. Chúng tôi đã dâng Christophe cho sự quan phòng của Chúa, tin tưởng rằng cậu bé sẽ là con của Ngài. Chúng tôi sẵn sàng dâng phó Christophe cho bất cứ kế hoạch nào Chúa định cho nó.
Sau khi chấp nhận, chúng tôi nói tin đó cho gia đình, bà con, bạn bè và cộng đồng. Chúng tôi nhận được tình yêu thương, hỗ trợ và lời cầu nguyện không dứt thậm chí từ những người mà chúng tôi không hề quen biết. Khách đến với chúng tôi hàng ngày, nhiều người thậm chí còn khóc. Chúng tôi tìm thấy sự an ủi, cảm nhận được tình yêu của Chúa trong tất cả những thứ đang diễn ra. Điều này khiến họ khóc nhiều hơn, mặc dù đến nay, đó là niềm hân hoan. Chúng tôi nhận thức rõ ràng rằng nước Chúa đang hiện diện thông qua sự việc này.
Một ân huệ tuyệt vời khác đó là tìm được một nhóm bác sĩ chăm sóc cho Christophe. Sau này họ trở thành bạn thân nhất của chúng tôi. Rồi con trai tôi được phẫu thuật, khoảng 4 giờ đồng hồ, tế bào ung thư được cắt bỏ hoàn toàn và cậu không còn bị tràn dịch màng não nữa. Một tuần sau đó chúng tôi về nhà, và sau một tháng Christophe đi học trở lại. Mọi kiểm tra cho thấy con tôi đã hết tế bào ung thư, mọi sự tốt hơn. Tất cả những tồi tệ trước đây chỉ còn là cơn ác mộng.
Một đêm sau cuộc phẫu thuật, khi chúng tôi vừa trở về, Christophe hỏi tôi: “Mẹ ơi, mẹ có thấy con can đảm không? “Tất nhiên con yêu” tôi trả lời, “mẹ thậm chí không biết đã phản ứng thế nào nếu điều đó xảy ra với mẹ”. Và tôi đã sửng sốt khi nghe con hỏi: “Giờ con đã biết thế nào là can đảm, can đảm có nghĩa là mọi sự sẽ ổn ngay cả khi sợ hãi, chỉ cần thở sâu và tiếp tục; hãy nói: Cho Ngài, Giê su”.
Sau đó, bác sĩ phẫu thuật nói với tôi rằng tế bào ung thư đó đã phát triển trong ba năm, và chúng tôi kịp thời phát hiện đúng lúc. Điều này làm tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Tôi chợt nhận ra lời cầu nguyện mà tôi nói với Chúa đã khiến ngài cảm động khiến ngài chuẩn bị cho tôi một cách đầy đủ trước khi mọi sự xảy ra. Tôi không hề biết, nhưng Chúa thì biết.
Những giây phút xảy ra trước cuộc phẫu thuật sẽ khiến chúng tôi vô cùng đau khổ. Nhưng nó xảy ra đúng lúc khi chúng tôi đã có sự hiệp nhất, tình yêu thương vĩ đại, sự chia sẻ và chúng tôi nhận ra tài sản của chúng tôi là Chúa, người luôn mong sống giữa chúng tôi một cách rất trực tiếp và quyền lực.
L. F..