Tôi là sinh viên năm thứ ba khoa kinh tế. Trong ngày đầu tiên của kỳ thi, không may, tôi bị bệnh. Thầy giáo của tôi đã cho tôi được miễn, nhưng quyết định tôi sẽ không thể có cùng đề thi như thế, vì sẽ bất công với các bạn cùng lớp. Tuy nhiên, thầy sẽ cho tôi một cơ hội khác. Hãy tưởng tượng áp lực đến với tôi…
Tôi nhận bài kiểm tra, phần đầu khá dễ vì tôi đã chuẩn bị. Nhưng rồi, một điểm khó khăn tới và tôi thực sự không biết làm gì. Tôi vẫn chưa hoàn tất bài làm trong khi thời gian dành cho tôi trôi nhanh hơn. Tôi không làm thêm được gì. Thông thường, nếu không có câu trả lời, tôi sẽ bỏ trống thay vì quay cóp, nhưng nếu nhiều thì sẽ có nguy cơ bị rớt. Nên cuối cùng tôi đã nhờ một bạn ngồi cạnh tôi giúp. Bạn này đã chuẩn bị rất kỹ. Ngay sau đó thì bài viết dường như dễ hơn vì chỉ cần một vài phân tích. Tôi làm kịp giờ
và nộp bài.
Tôi biết kết quả của phần đầu của kỳ thi ngay khi chúng tôi kiểm lại. Tôi được điểm rất cao. Tôi cảm thấy mình đáng ghét. Tôi cảm thấy mình không đúng. Tôi không xứng đáng được điều này. Nó không phù hợp với cách sống mà tôi đã chọn hoặc ít nhất là tôi đang cố gắng sống. Tôi thực sự cảm thấy tôi đã làm thầy giáo thất vọng. Tôi cũng thấy mình không công bằng với người bạn đã chuẩn bị bài rất kỹ trong lớp.
Vì thế, sau hồi chuông hết giờ, tôi lấy hết can đảm lập tức đến chỗ thầy giáo, nói tất cả với thầy. Thầy hơi ngạc nhiên, thậm chí thầy còn cười. Cuối cùng, thầy chỉ nói với tôi là thầy sẽ xem xét điều này. Tôi thậm chí đã đi gặp bạn tôi để xin lỗi về chuyện đã xảy ra. Tôi thực sự không biết nói gì. Sau đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái.
Một tuần sau đó, điểm số được chính thức công bố. Tôi đã sẵn sàng đón nhận điều xấu nhất. Thầy đã cho tôi điểm cao không ngờ. Và tôi cũng nhận được một mảnh giấy cảm ơn từ thầy giáo vì sự trung thực. Lời Chúa Giêsu: “Sự thật sẽ giải thoát ngươi.” mới đúng làm sao!
Tôi nhận bài kiểm tra, phần đầu khá dễ vì tôi đã chuẩn bị. Nhưng rồi, một điểm khó khăn tới và tôi thực sự không biết làm gì. Tôi vẫn chưa hoàn tất bài làm trong khi thời gian dành cho tôi trôi nhanh hơn. Tôi không làm thêm được gì. Thông thường, nếu không có câu trả lời, tôi sẽ bỏ trống thay vì quay cóp, nhưng nếu nhiều thì sẽ có nguy cơ bị rớt. Nên cuối cùng tôi đã nhờ một bạn ngồi cạnh tôi giúp. Bạn này đã chuẩn bị rất kỹ. Ngay sau đó thì bài viết dường như dễ hơn vì chỉ cần một vài phân tích. Tôi làm kịp giờ
Tôi biết kết quả của phần đầu của kỳ thi ngay khi chúng tôi kiểm lại. Tôi được điểm rất cao. Tôi cảm thấy mình đáng ghét. Tôi cảm thấy mình không đúng. Tôi không xứng đáng được điều này. Nó không phù hợp với cách sống mà tôi đã chọn hoặc ít nhất là tôi đang cố gắng sống. Tôi thực sự cảm thấy tôi đã làm thầy giáo thất vọng. Tôi cũng thấy mình không công bằng với người bạn đã chuẩn bị bài rất kỹ trong lớp.
Vì thế, sau hồi chuông hết giờ, tôi lấy hết can đảm lập tức đến chỗ thầy giáo, nói tất cả với thầy. Thầy hơi ngạc nhiên, thậm chí thầy còn cười. Cuối cùng, thầy chỉ nói với tôi là thầy sẽ xem xét điều này. Tôi thậm chí đã đi gặp bạn tôi để xin lỗi về chuyện đã xảy ra. Tôi thực sự không biết nói gì. Sau đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái.
Một tuần sau đó, điểm số được chính thức công bố. Tôi đã sẵn sàng đón nhận điều xấu nhất. Thầy đã cho tôi điểm cao không ngờ. Và tôi cũng nhận được một mảnh giấy cảm ơn từ thầy giáo vì sự trung thực. Lời Chúa Giêsu: “Sự thật sẽ giải thoát ngươi.” mới đúng làm sao!
L.T.